Để đổi lại con được thấy trường đời
Xin lỗi mẹ, con hứa thứ bảy này về nhà
Cũng mấy lần rồi

Năm mười mấy đã lấy hành lý
Vì đam mê bùng cháy thành ý
Vì chừng ấy con thấy đường đấy, đừng nhát cáy
Đứng dậy, thằng tồi

Bánh xe này lăn có nhiều nơi, về là phần phước
Trên chiếc Cub tàn một chuyến
Tiền Giang, Mỹ Tho, Cần Đước
Thiếu niên nông thôn không khôn nhưng biết học hỏi
Nụ cười nở trên mặt đất khô khan
Lọc bụi vào phổi và đổi bọc vàng bằng một bọc sỏi

Vắng cái ôm vào lòng mẹ
Chỉ gặp ai với cái đập tay
Nếu phần cho con chỉ còn là cặn
Thì con vẫn dặn lòng: thấy gặp may

Con đâm đầu vào cái sai
Để một mai không mong lặp lại
Cũng có khi con còn chưa kịp đi
Nhưng Wowy đã dạy con tập chạy

Rời xa ánh mặt trời đang rọi lên bóng hình
Con đi để tương lai sấp nhỏ
Sau này sẽ không chật vật giống mình
Đi để mẹ thay manh chiếu rách
Và đóng lại một chiếc giường hoa

Và con phải trở thành người đàn ông bản lĩnh
Để không ai dám coi thường cha
Gió nhẹ lay bên hiên
Lá khẽ rơi, có khi mẹ đợi
Đồng hồ và thời gian thì vẫn trôi
Liệu lời này còn tồn tại?

Dẫu cho dù có đúng sai
Nhẹ nhàng rồi cũng qua một kiếp luân hồi
Tiếng kinh cầu, vang trời
Rồi sẽ có nỗi đau lướt qua ngang đời

Dạy lòng, dạy thằng ta khôn lớn lên
Kiếp phong lưu anh ngồi...
Chỉ để hát khúc ca giữa mây xa vời...
Tìm lại về chốn xưa người ơi...

Cứ tự bản năng theo luật đường phố
Nên chỉ rõ đường mà chẳng tỏ tường
Những điều cần rồi dần sinh kệ

Ngoài mẹ luôn mong con bình an, yên vui
Thì họ chỉ muốn con lột xác
Thành chiến binh tinh nhuệ
Và sự kiêu hãnh đó mang lại hư danh
Nhưng lại cướp đi huynh đệ

Tai nghe lời khinh tệ
Để bọn họ dạy con tinh tế
Biết cách chơi, biết sinh kế
Ta chỉ nghèo khi thiếu kiến thức
Chứ không biến chất khi thiếu kinh tế

Ta tồn tại bao nhiêu vai trò
Ta đâu ngại lội ngược dòng sông
Khi đặt chân lên đi sai đò
Lòng này mà chờ ai đo?

Mẹ ban cho con linh hồn
Hình hài, tay chân lành lặn
Và tấm lòng hướng về Westside, oh
Nên quyết phải sống cho đáng kiếp này
Trước khi tự thấy mình thành cặn

Mẹ muốn con vui
Thì con chơi tới, mặc kệ vì nay đói mai no
Con chia anh em ít khói ít xôi
Anh em cho con quần áo mặc
Lặng lẽ vẽ ước mơ thành hình
Và nhắc mình ít nói, ít noise

Hành trang mang theo hành trình
Được quy đổi thành tình
Mẹ ơi, chiếm lấy lòng người là một tội ác
Sớm muộn con cũng bị chủng loài khác đem ra hành hình

Ầu ơi, dí dầu cho con nhớ
Về những ngày mà con còn nằm nôi
Con trai mẹ không quỳ giữa thiên hạ
Con chỉ quỳ khi mẹ cầm roi

Dù tương lai nở hoa hay bế tắc
Được thấy mẹ trước mắt
Hoặc là khán giả sau màn ảnh
Để bắc ghế và ngồi coi

Rong ruổi gần hết tuổi trẻ
Nên mong cánh cửa con sẽ mở ra
Và nghe chèn ơi
Con trai của mẹ về tới đây rồi

Tiếng kinh cầu, vang trời
Rồi sẽ có nỗi đau bước qua ngang đời
Dạy lòng, dạy thằng ta khôn lớn lên
Kiếp phong lưu anh ngồi...
Chỉ để hát khúc ca giữa mây xa vời...
Tìm lại về chốn xưa người ơi...

Từ ngày con đi... con đã thấu hiểu nhiều hơn rồi
Hiểu tại sao nhiều lúc lâm đường cùng
Bên mẹ nhưng chưa bữa nào mẹ để con đói

Nhận ra mục tiêu
Để con theo đuổi khi còn trên đời
Con sẽ làm nhiều, nhiều, nhiều...
Nhiều hơn những điều con nói

Ước mơ của con đã tiến xa hơn được mấy chặng
Dù cái túi của con nhẹ hều...
Nhưng áp lực cũng không còn thấy nặng
Con sẽ giữ cho tâm hồn mình trong veo
Dù mặt nước trong veo thì thường nhìn thấy cặn
Con thấy ông trời đã đối xử với con không tệ

Nếu không ai thuê con rap...
Con có thể chạy xe ôm công nghệ