Buổi sáng hôm nay, ly cafe anh sao đắng lạ thường Sáng hôm nay, nơi lòng anh nghe như rối bời Em khoẻ không? Anh vẫn vậy Nhưng chỉ là nơi đây thương nhớ đầy Những gì ta có mong manh như cánh hoa hồng dại ven phố Anh sẽ đổi tất cả để giữ em ở lại thêm chút Đừng đi, đừng đi Ở lại dù một giây Kỉ niệm đó anh giữ trong veo như màu mây, anh thấy Là thấp thoáng đôi mắt đâu đó những buồn vui nơi ấy Em giờ sao? Anh vẫn vậy Em giờ sao? Anh vẫn một mình với ly cafe mỗi sáng Anh vẫn buồn vui như ngày em chưa từng đến Anh vẫn thích những điều giản đơn như loài hoa dại Trăm ngàn nhớ thương đổi vài phút đẹp cũng đáng Hoa vốn mong manh nay buồn hiu hắt thương Anh đã đánh rơi yên bình trong mắt em Anh đã phải quên những gì anh nghĩ ta có Em sẽ lại về cùng trời kia nắng lên Về nơi mang cho em yên vui Anh đâu muốn phải thấy nụ cười còn buồn Ngày trôi qua nơi em miên man Không em anh vẫn suy tư vậy thôi Nói sao hết, khi buồn vui anh không giữ lại được Không gì đâu, chỉ riêng anh biết anh đang dối lòng mình Anh đã ngỡ, ta đâu có đắm say Anh lại nhớ, quên đi sao cứ vậy Dù bình yên đó sẽ phai tàn như cánh hoa hồng dại ven phố Dù anh biết anh không thể giữ em ở lại thêm chút Đừng đi, đừng đi Ở lại dù một giây Bình yên đó sẽ tan như cánh hoa hồng dại Dù anh biết anh không thể giữ em ở lại Đừng đi, đừng đi Ở lại dù một giây Những gì ta có mong manh như cánh hoa hồng dại ven phố Anh sẽ đổi tất cả để giữ em ở lại thêm chút Đừng đi, đừng đi Ở lại dù một giây Bình yên đó sao vỡ tan như cánh hoa hồng dại ven phố Dù anh biết anh không thể giữ em ở lại thêm nữa Đừng đi, đừng đi Ở lại dù một giây Ở lại dù một giây